Mấy năm trước làng lão tự nhiên con gái tuổi lấy chồng hiếm hẳn đi. Lão thỉnh thoảng qua nhà Tôi buôn chuyện, hai ông con vẫn thường lén lút vợ tôi mà bàn chuyện gái làng Vũ Đại. Tôi nhấp chén trà, lắc đầu buồn nản: "Làng mình cực quá lão nhỉ, con gái bây giờ đi lấy chồng xứ Đài, xứ Hàn cả rồi lão ạ! Mà nhục lắm chứ có vinh dự gì cho cam". Lão giật mình, bỏ mẹ, thế này thì còn bi đát hơn thời của lão nữa ư. Thời của lão tuy nghèo thật, nhưng đàn bà con gái vẫn toàn lấy giai làng, cứ gọi thương yêu là. Ấy thế, bọn lão vẫn thường tự tin mà bảo nhau rằng"ta về ta tắm ao ta" sau mỗi lần chụp hụt gái làng khác. Sao bây giờ khoai sắn đã đủ đầy, đói thì không đói nữa, mà gái ngọt gái lành của làng Vũ Đại lại rời bỏ quê hương lấy chồng tha phương thế này nhỉ. Tôi bảo thêm: "À, mà con Nở ngày xưa tằng tịu với thằngChí, giờ này cũng sang Hàn rồi cơ đấy". Ối giời , đến con Nở mà cũng xuất đi rồi thì còn ai cho thằng con lão hỏi cưới đây. Nghĩ quái thật, hôm trước lão có ghé qua nhà văn hóa xã, đọc tờ báo thấy chê đàn ông xứ Kim Chi cái ấy không được như giai mình, cólẽ nào gái ngọt gái lành của làng Vũ Đại lại không thích sướng, chỉ thích giàu ư?Lão Hạc vê vê ít cần sa mà lão mới chắt chiu mua được vào cái điếu cày, lão cầm cái bật lửa zippo đánh cái tạch 1 cái, cái bật lửa mà thằng con lão ở nước ngoài gửi về cho lão đã khá lâu rồi, mà đệch hiểu thế nào lão xài mãi không hết xăng trong đó. Lão đưa cái điếu cày cho tôi:
- Mr.D bắn trước đi.Tôi gạt tay đưa điếu lại cho lão:
- Thôi ông bắn trước đi, thử xem cái loại này có đạt chuẩn 100% không, hay lại thuốc lào Tiên Lãng pha với lông lách Bảo Thy thì v.ã.j l .ồ. n Lão đưa cái điếu lên mồm, dí cái bật lửa vào lõ điếu, rít soành soạch, cảm tưởng như lão vác tiểu liên bắn tỉa đàn chim Ngói đang cố gắng nhặt nhạnh từng hạt thóc còn sót lại sau mùa gặt. Lão nhả ra 1 làn khói mờ mờ, ảo ảo. Lão nói:
- Được lắm ! Phê lắm Mr.D ạ.Tôi chợt thoáng tiếc nuối vì đã không dám test thử để giờ đây lão rít sạch sẽ không còn 1 tí gì cho tôi. Thôi thì tiên trách kỷ, hậu trách nhân. Lão nằm ngửara đằng sau, tay vắt lên trán:
- Sướng quá Mr.D ạ. Đây đúng là loại cần sa mà dânchơi ở chốn thành thị phồn hoa hay xài đó. Rít xong mà thân xác nó cứ lơ lửng, như là mới học được bí kíp võ công Lăng Ba Vi Bộ của Đoàn Dự ấy , phiêu lắm ..keke..Rồi mắt lão chơt nheo lại như có điều gì đó muốn nói với tôi..
- Có lẽ tôi bán con chó nhà tôi đi thôi Mr.D ạ.Con Vàng ấy trong một lần đi chợ,tôi tóm được nó!.Cũng không hẳn là chó hoang,vì nó còn béo mượt,mà lại chẳng ai trông!.Lựa lúc không ai để ý,tôi tiện tay dắt con chó về nhà
- Cái gì? Lão điên à, dở hơi à, thần kinh à. Đang nuôi sao lại bán. Mà lão có thiếu tiền đâu mà phải bán, thằng T (con trai lão Hạc) không gửi tiền về cho lão nữa à.
- không, không. Tiền thì thằng T nó vẫn gửi về cho tôi. Từ ngày cả cái làng Vũ Đại này đổ xô sang Iraq nhặt vỏ đạn với mảnh bom để buôn đồng nát thì nhànào chả lên 2 tầng, 2 tầng rưỡi. Rồi thì SH 150i, Liberty phóng ầm ầm đầy đường làng. Nhưng dạo này hình như bên đó ít đánh nhau nên vỏ đạn ko có mấy, nó làm ăn cũng không được khá nên gửi về cho tôi chả được bao nhiêu, quất con lô, ra Đồ Sơn đóng gạch vài phát là lại hết, buồn lắm , có lẽ tôi báncon chó nhà tôi đi thôi.
- Nhưng con chó nhà lão khôn lắm mà . Hồi thằng T còn bé, mỗi lần nó đi nặng là con chó lại lon ton theo sau để dọn dẹp và Li_ế_m đ_í_t cho thằng T, hồi đó lão chả tiết kiệm được ối giấy vệ sinh còn gì?
-Đúng là con chó nhà tôi nó khôn thật, đó là giống chó Vệ mà . Nhưng dạo này nó chỉ ăn rồi nằm, béo như con lợn, chả biết bắt chuột bắt gián gì cả. Có mỗi miếng thịt mồi vừa thắp hương xong đang định bụng để nhắm với chai rượu, quay đi, quay lại nó đã liếm bố nó hết rồi. Mà các cụ ta vẫn có câu "khôn ănl. ò .n chấm muối" mà.
- Nhưng bán thì có được bao nhiêu?- Không được bao nhiêu nhưng tôi cứ bán, đc đồng nào hay đồng ấy. Mai tôi ra đầu làng gọi thằng H chó vào xích cổ nó lại, tiễn nó lên đường.Hôm sau, lão H thịt chó ở đầu làng cầm cái thòng lọng vào nhà lão Hạc. Hắn nổi tiếng là 1 tay chuyên thịt chó, xử lý được các loại chó bằng skill "Đả Cẩu Bổng Pháp". Hắn dồn con Vệ vào góc nhà, 1 tay cầm cái gậy, 1 tay cầm cái thòng lọng. Con Vệ của lão Hạc dường như cũng biết ngày tận của mình đã tới, nó lùi về sau mỗi lần tay H thịt chó tiến lên 1 bước, rồi nó chợt nhận ra là nó đã dính vào tường nhà, không thể lùi thêm được nữa. Nó chậm rãi, nhe hàm răng vàng xỉn của nó ra dường như để de dọa lão H thịt chó, nhưng đối với 1 tay chuyên xử lý các loại chó như lão H này thì con Vệ chả là cái đinh gì. Lão H thịt chó lẩm bẩm:
- đ ệ t mịa, nhe răng dọa ông à, xem đây con.Nói đoạn lão cầm cái gậy gỗ, vả 1 phát mạnh vào mồm con Vệ, khiến con chó kêu ăng ẳng. Lão H chótiếp lời:
- Con chóa, biết điều thì chui ngay vào cái bao này, đừng để ông dùng biện pháp mạnh, quay đầu là bờ con ạ.Đôi mắt con chó rơm rớm nước mắt, nó từ từ chui vào cá bao tải mà lão H thịt chó đã mở ra sẵn cho nó. Và rồi cái gì đến cũng phải đến, con Vệ của lão Hạc đã lên đường đi ăn giềng ăn xả , về với ông bà ông vải nó.Bỗng nhiên có người đưa thư khẩn đến cho lão, lão mở phong thư ra thì là giấy báo tử của Hợp Tác Xã Xuất Khẩu Lao Động làng Vũ Đại, nói thằng T con trai lão trong lúc đi nhặt vỏ đạn thì bị một số cao bồilàng ở Iraq ném gạch vỡ đầu rồi sinh tật mà chết. Thật là bi thương quá đi, lão thì không còn sức lao động, hàng tháng chỉ trông chờ vào đồng tiền mà thằng T con lão gửi về để ăn chơi, thác loạn. Giờ đâynó chết rồi thì lão biết lấy tiền đâu mà ăn, mà chơi. Đúng là cảnh "chó cắn áo rách", giờ thì việc lão bán con Vệ đi có lẽ cũng đúng khi mà lão còn không lo nổi cho bản thân lão, huống chi 1 con chó chỉ biết ăn rồi nằm.
NGUỒN: MR:D (fb) - Edit by Đạtpro